Từ Phượng Niên bất đắc dĩ nói: "Lão tiên sinh, ngài đã nắm chắc phần thắng trong tay rồi, sao còn phải giúp Hồng Kính Nham câu giờ như vậy?"
Thác Bạt Khí Vận với vẻ mặt bệnh tật mỉm cười đầy ẩn ý, còn Gia Luật Ngọc Hốt thì nhìn không chớp mắt, chăm chú quan sát nam tử trẻ tuổi có hình tượng khác xa một trời một vực so với dáng vẻ vĩ ngạn trong tưởng tượng kia.
Từ đầu đến cuối, Tống Điêu Nhi chẳng có phần nào để chen miệng, hắn cũng rất thức thời. Ở đây, ngoại trừ tên Hồng Phiếu kia, bất kỳ ai cũng có thể nhổ một bãi nước bọt là đủ dìm chết hắn rồi. Hắn chỉ mong sao đừng ai để ý đến một tiểu nhân vật "vô túc khinh trọng" như mình. Khi nghe được những lời lẽ "qua cầu rút ván", bạc bẽo vô tình của Thái Bình Lệnh, Tống Điêu Nhi thực sự sợ đến vỡ mật, chỉ lo Từ Phượng Niên tiện tay phóng một thương đâm thủng người mình. Nhưng xem tình hình, Từ Phượng Niên hiện giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, chắc hẳn chẳng thèm để ý đến mạng sống của một tên mã tặc như hắn. Tống Điêu Nhi sau cơn may mắn lại hóa ra thẹn quá hóa giận, trong lòng thầm nghĩ đợi khi nào trở thành đại nhân vật toàn quyền chủ trì một nửa quân vụ biên trấn Long Yêu Châu, nhất định hắn sẽ giết vào U Châu!Bất chợt, Gia Luật Ngọc Hốt nhận ra Thái Bình Lệnh và Thác Bạt Khí Vận đang nhìn nhau cười, thế nhưng trong nụ cười ấy lại ẩn chứa vài phần tự giễu cùng một thoáng bất lực.




